Với một người có HIV

Voi mot nguoi co HSau khi nhận quyết định nghỉ hưu, tôi quyết định mở một phòng khám bệnh tư. Mục đích làm cho vui nhà, vừa đỡ quên nghề, vừa có thu nhập. Tôi khám bệnh, tư vấn và chăm sóc y tế cho cư dân quanh khu phố tôi sinh sống. Khách hàng thường xuyên của tôi là những người dân trong khu vực cách nhà tôi bán kính khoảng dăm cây số, người quen và người nhà.Năm thì mười họa cũng có khách hàng ở xa đến, là do được giới thiệu. Em là một trong những trường hợp hiếm hoi ấy.

Phòng mạch một ngày vắng khách. Chín rưỡi sáng tôi đã có thể đóng cửa để đi công việc khác thì em xuất hiện. Vừa nhăn nhó, tập tễnh bước vào trong nhà một cách khó khăn em vừa trình bày:
“Em ở cách đây hơi xa. Em bị đau chân do dây thần kinh tọa bị chèn ép bên trái này lâu rồi. Em vẫn chữa bằng thuốc tây mỗi lần đau. Đợt này bị đau lại, em không dám uống thuốc nữa vì dạ dày cũng đau rồi. Có người giới thiệu chị mát tính và châm cứu cũng mát tay. Chị châm cứu cho em có được không? ”

Bỏ đôi dép xốp kiểu xăng đan xỏ ngón ở cửa, khá vật vả rồi em cũng ngồi được xuống một trong bốn cái ghế dành cho bệnh nhân. Chừng vài phút trôi qua. Em kết thúc khai báo lý do em tìm tôi.
“Sao lại không chứ? Mát tay thì có thể nhưng mát tính thì không đâu.”  – Tôi cười thân thiện với em.
Người phụ nữ còn khá trẻ, chỉ khoảng trên ba mươi tuổi, ăn nói rất khúc chiết, kiểu của người có học hành, giọng chuẩn, không có tạp âm của vùng miền nào. Nhìn cách ăn mặc thì không thể biết em là gái phố hay gái quê. Bác sỹ còn chưa kịp hỏi han gì thì em đã kịp thưa thốt đầy đủ và ngắn gọn các thông tin về bệnh của mình và điều em muốn khi đến gặp tôi. Thường với những bệnh nhân khác, cùng chứng bệnh như em thì tôi phải hỏi một loạt câu hỏi mới thu được bấy nhiêu thông tin. Em làm tôi hơi ngạc nhiên.
“Chị không cần biết ai giới thiệu em đến đây, cũng đừng hỏi tên và địa chỉ của em nhé.” - Em đề nghị như ra lệnh.
“Tại sao thế? ” - Tôi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.
“Trong máu của em có “Hív”. ”  – Em thản nhiên nói về một sự tày trời.

Trời ạ! HIV! Em thản nhiên đến thế! Tôi nghe thì bị choáng! Ai mà không choáng chứ ? HIV là con virút hiểm ác, hiện chưa có thuốc nào diệt được. Nó lan đến đâu thì tử thần theo đến đó. Bất kể thường dân hay chính khách, bất kể trí thức hay lao công, bất kể gái hay trai, già hay trẻ… nếu để HIV dính vào da xây xát hay niêm mạc trầy xước thì coi như cầm chắc cái chết trong tay. Thời gian để người bị nhiễm HIV trở thành bệnh nhân AIDS chỉ là lâu hay chóng. Cửa tử đợi chờ và không ai có thể biết trước.
“Chị có nhận châm cứu cho em không ạ? ”  – Em lặp lại câu hỏi lúc trước.

Chắc em đã đọc được những gì đang diễn ra trong cái đầu của mụ bác sỹ già ham sống sợ chết vì tất cả đã lộ ra trên khuôn mặt của tôi. Thử hỏi trên khắp hành tinh này ai không sợ chết ? Ai không sợ HIV/AIDS ? Câu hỏi của người bệnh kéo tôi ra khỏi “cơn sốc phản vệ”. Sốc phản vệ là một loại tai biến trong ngành y. Trong châm cứu, tình trạng bất thường này gọi là vựng châm. Bệnh nhân bị toát mồ hôi, ngất ngây, nặng hơn có thể ngất xỉu khi cây kim chạm vào da thịt. Cơn vựng châm sẽ chỉ thoáng qua rồi hết rất nhanh, không nguy hiểm gì tới tính mạng. Thật xấu hổ quá đi mất! Tôi bị vựng châm không phải tại cây kim châm cứu, mà tại khi nghe đến con “Hív”.

Tôi tự trách mình và bắt đầu động não, nghĩ xem phải làm gì trong trường hợp này. Tôi có thể từ chối không chữa bệnh cho em bằng châm cứu vì tôi có quyền tự bảo vệ mình tránh lây nhiễm HIV từ em. Tôi sẽ tư vấn cho em chữa chứng đau của em bằng nhiều cách khác, để an toàn cho tôi. Một số lần tôi đã từ chối những thanh niên trông dặt dẹo, diện mạo chơi bời, xăm trổ đầy mình khi họ tìm đến phòng khám. Tất nhiên, tôi phải uốn lưỡi một cách khéo léo. Tôi có quyền từ chối chữa bệnh cho em. Chắc chắn như thế !

Nhưng không hiểu sao tôi không thể mang bài đuổi khéo ra áp dụng với cô bệnh nhân hoạt khẩu, tự tin, khá khác với người bình thường này. Tôi đáp lại câu hỏi của em bằng một câu hỏi:
“Em đã chụp phim X – quang cột sống chưa? ”
“Rồi chị ạ. Cột sống thắt lưng của em đã mọc gai đôi. Bác sỹ bảo thoái hóa nặng rồi”.
“Em đứng lên, lại gần đây và quay lưng lại. Kéo cao áo lên một chút”.
Em ngoan ngoãn thực hiện mệnh lệnh của thầy thuốc. Tôi nắm tay lại, vừa đấm đấm vùng thắt lưng của em, vừa hỏi:
“Đấm đấm thế này em có đau không?”
“Không.”
“Có thích được đấm thế này không? ” – Tôi tiếp tục đấm đấm và hỏi.
Đó là cách thăm khám theo kiểu riêng tôi vẫn áp dụng khi không có sự hỗ trợ của các xét nghiệm cận lân sàng để chẩn đoán bệnh, đồng thời xác định xem chứng đau của bệnh nhân có chữa được bằng phương pháp châm cứu hay không. Khi gặp các chứng đau vùng lưng, ngực hay vùng ổ bụng tôi chỉ cần kết hợp giữa thăm khám, tức là: sờ, nắn, gõ, nghe và dăm câu hỏi sàng lọc là tôi đã có thể kết chẩn đoán bệnh nhân đang gặp vấn đề ở cơ quan, nội tạng nào. Nhưng đây không phải chuyện tôi muốn nói đến trong câu chuyện này.
Quay lại với người bệnh nhiễm HIV.
“Chị đấm thế em thấy dễ chịu. Thích lắm!”- Cô bệnh nhân trả lời
“Em đã thử đi chữa bằng xoa bóp và bấm huyệt chưa?”
“Chưa chị ạ”.
“Bệnh của em có thể chữa bằng xoa bóp và bấm huyệt đấy nhưng ở đây tôi không làm. Em có thể tìm điểm xoa bóp bấm huyệt của người khiếm thị sẽ rẻ hơn, chỉ bảy mươi ngàn đồng một giờ thôi”.
Tôi dừng một lát, dò đoán thái độ của người bệnh. Thấy nét mặt của em lộ rõ vẻ thất vọng nên tôi quyết định gợi ý, hướng tới một biện pháp chữa bệnh cho em và an toàn cho mình:
“Các chứng đau thần kinh và xương khớp nói chung, chứng đau lưng và đau thần kinh tọa nói riêng đều chữa được bằng châm cứu rất hiệu quả, không hại dạ dày. Riêng với em, châm cứu là biện pháp không được khuyến khích vì nếu vô ý, sơ suất một tí thôi sẽ làm vi rút lây nhiễm sang thầy thuốc. Cảm ơn em đã thẳng thắn và cởi mở nói cho chị biết em bị nhiễm HIV. – Lại dừng giây lát, tôi tiếp: em đã tin cậy và đến đây rồi thì chị sẽ chữa cho em bằng cách không cần dùng đến kim châm cứu, nếu em đồng ý…”

Tôi đã chuyển cách xưng hô với em lúc nào không biết. Tôi giải thích rất kỹ cho em về cách thức tôi sẽ chữa chứng đau của em và cũng nói rõ luôn về khoản tiền em phải thanh toán cho tôi mỗi lượt điều trị. Tất nhiên, tôi chỉ lấy của em số tiền ít nhất có thể, trừ chi phí thuốc men đi rồi thì còn lại một chút gọi là. Liệu trình điều trị cho em là ba mươi phút mỗi ngày. Em đã là bệnh nhân của tôi kể từ hôm đó.

Em nằm sấp trên cái giường chuyên dùng cho bệnh nhân châm cứu vùng lưng. Tôi thực hiện lần lượt các thao tác kỹ thuật dân gian kết hợp với y học hiện đại: thái củ gừng tươi thành lát mỏng, đặt chúng lên những chỗ em bị đau ở vùng thắt lưng, hông và dọc theo đường đi của dây thần kinh tọa; đốt điếu ngải, hơ lên các lát gừng tươi, khi sức nóng từ điếu ngải hong những lát gừng tươi đến khô cong cả hai mặt thì dừng; cuối cùng là chích thuốc, trong chuyên môn gọi là thủy châm. Tôi không phải dùng kim châm cứu. Những thao tác trong quy trình chữa bệnh cho em không gây chảy máu nên nguy cơ lây nhiễm cho thầy thuốc là không có, ngoại trừ thủy châm. Tôi dùng một cái panh kẹp bông cồn để sát trùng chỗ tiêm. Cái panh khác kẹp bông khô, phòng khi rút kim tiêm nếu có chảy máu sẽ ấn giữ chỗ tiêm. Một thao tác rất an toàn cho thầy thuốc.

Trong suốt buổi chữa bệnh cho em, tôi chỉ hỏi những điều liên quan đến chứng đau lưng của em. Tuyệt nhiên, tôi không nhắc đến con siêu vi “Hív”, không nhắc đến bệnh “Siđa”. Em không thẳng thắn nói rõ em đang mang trong mình mầm bệnh chết người thì tôi sẽ vẫn châm cứu cho em như vẫn làm khi gặp các bệnh nhân khác. Trong cả đợt điều trị cho bệnh nhân, bác sỹ có giỏi tay nghề châm cứu đến đâu thì thế nào cũng có buổi, có lần cũng bị chảy máu, nhiều hay ít. Nguy cơ lây nhiễm HIV cho thầy thuốc hoàn toàn có thể xảy ra. Em đã rất ý thức bảo vệ tôi tránh lây nhiễm mầm bệnh mà hiện nay ngành sinh – y học của cả loài người tiến bộ trên thế giới còn đang nghiên cứu tìm thuốc chữa chưa ra. Tôi thầm cảm ơn em về điều đó.

Quả thật, tôi đã gặp một bệnh nhân rất đặc biệt. Buổi chữa bệnh lần hai, câu đầu tiên tôi hỏi em, cũng là câu tôi thường hỏi khi gặp lại bệnh nhân đang điều trị:
“Em có thấy đỡ không? ”
“Đỡ chị ạ. – Em nhỏ nhẹ trả lời, nét mặt đã bình an, không còn vẻ nhăn nhó vì đau như buổi đầu em đến”.
“Em nằm đi”.
Tôi chuẩn bị đồ nghề cần thiết. Tôi vừa làm, vừa tư vấn cho em phải làm gì để cải thiện tình trạng thoái hóa xương khớp, giảm nhẹ cơn đau mỗi khi bệnh tái phát mà không cần đi bác sỹ. Tôi xong một lượt điều trị nữa một bệnh nhân đặc biệt, hẹn giờ cho buổi tiếp theo.

Buổi chữa bệnh lần thứ ba.
“Đỡ nhiều không?”
“Đỡ nhiều rồi chị ạ”.
Tôi lặng im ngồi hơ mồi ngải lên những lát gừng được xếp trên huyệt vị ở thắt lưng và dọc chân bệnh nhân vì những gì cần tư vấn về bệnh của em thì tôi đã nói hết. Gian phòng khám trở nên yên ắng. Tôi nghe rõ tiếng thở đều đều của em. Đầu tôi miên man suy đoán một chút về thân phận người phụ nữ trẻ, có cái eo lưng rất thon ngọn, làn da trắng nuột nà thường xuyên được giấu kín trong áo quần đang tự tại nằm sấp để nhận điều trị chứng đau lưng. Em đã có thể uống vài liều thuốc giảm đau, chống viêm mà không cần đến tôi nếu dạ dày của em không dở chứng. Nếu em vẫn uống được thuốc tây thì tôi đâu có cơ hội gặp em. Rất muốn biết em từ đâu tới. Gia cảnh của em thế nào. Tôi rất thường xuyên tìm hiểu về khách tìm đến với phòng khám của mình. Nhưng ngay từ buổi đầu em đã giao hẹn không được hỏi gì… Chính lúc tôi đang miên man trôi trong suy nghĩ như vậy thì đột nhiên em hỏi:
“Chị không quan tâm tại sao em lây nhiễm HIV à? ”
“Chị chỉ quan tâm chứng đau thần kinh tọa của em thôi. Chuyện riêng tư tế nhị chị không dám hỏi. Chính em đã bảo chị không được hỏi mà” . – Tôi trả lời, cười lấy lòng em. 

Em là một bệnh nhân kỳ lạ, tôi chưa từng gặp trong suốt cuộc đời hành nghề y. Không biết cơ duyên gì mà em đã kể cho tôi nghe tất cả sự tình. Trong hai tuần chữa bệnh cho em, mỗi lần một chút tôi đã được nghe em kể về cuộc đời bất hạnh của mình cùng câu chuyện em bị nhiễm HIV từ mười năm về trước. Lúc mới phát hiện ra chồng bị AIDS và mình nhiễm HIV em đã rất hoảng loạn. Hơn một lần em đã nghĩ đến cái chết để giải thoát cho đỡ tủi hổ, nhục nhã.

Một buổi, khi nằm sấp để tôi đốt ngải hong những miếng gừng trên huyệt vị, em kể về mẹ chồng: “Mẹ chồng em là người chân quê, văn hóa chỉ lớp năm ngày xưa nhưng rất hiểu đời và thương con thương cháu. Từ khi biết con trai mắc căn bệnh nan y chỉ còn chờ chết; con dâu bị nhiễm mầm bệnh tử thần từ con trai thì bà càng thương em hơn. Bà quý em hơn cả con gái. Hình như bà đoán ra sự quẫn trí của em nên bà nhắc đi nhắc lại, rằng bất cứ giá nào em cũng phải sống và sống cho thật tốt để chăm sóc nuôi nấng cháu bà thành người tử tế…”.

Mỗi ngày một chút, tôi thấu hiểu về em và câu chuyện đẫm nước mắt của một người vợ bị nhiễm HIV từ chính chồng mình. Cũng từ em tôi biết thêm một câu chuyện trong rất nhiều câu chuyện bất hạnh do đại dịch HIV/AIDS gây ra cho cả vài trăm ngàn người ở Việt Nam.

Mỗi năm số người nhiễm HIV cộng dồn vào cũng khoảng hơn chục ngàn ca. Tương đương với con số đó, cũng chừng ấy gia đình Việt Nam bất hạnh vì đại dịch “Ết”. Tôi biết thêm một câu chuyện về một phụ nữ trẻ mất chồng do “Ết”, nhiễm “Hív” từ chồng đã vượt lên số phận, vượt lên đau thương mất mát, ẩn mình ở chốn phồn hoa đầy bon chen để sống hết sức tử tế giữa rất nhiều bất an, bất hảo…

Ngay khi đến tìm tôi em đã tỏ ra là người tử tế. Em không muốn bất kỳ ai vì vô tình, bất cẩn mà bị lây nhiễm HIV từ em. Trong khi nhiều người có HIV dương tính thì bất cần đời, đã mặc kệ cho tăng số người lây nhiễm mới trong cộng đồng lên; hoặc giả có người còn lấy việc mình bị lây nhiễm HIV làm vũ khí “kiếm ăn”, dọa nạt người khác. Thái độ sống của em đáng trân trọng như thế ! Thế mà tôi, một bác sỹ lúc nào cũng vỗ ngực tự đắc rằng có thể giải quyết ngon lành những chứng đau thần kinh, xương khớp bằng đông tây y kết hợp thì lại định từ chối chữa cho em cái chứng đau thần kinh tọa vì em có “Hív”!

Em kể, sức khỏe của chồng em suy sụp rất nhanh từ lúc bệnh cơ hội bắt đầu phát ra. Siêu vi “Hív” bùng nở rất nhanh, tàn phá tất cả các cơ quan nội tạng người bệnh cùng một lúc. Người đàn ông tuổi còn rất trẻ đã phải từ giã cõi người và ôm theo mối ân hận tới độ đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần. Lúc đôi tay đã xuôi nhưng mắt thì vẫn không nhắm được vì những phút giây sống phóng túng. Hậu quả là khổ người thân. Vùng quê chẳng mấy khi thanh bình của em thêm một bà mẹ mất người con trai duy nhất vì “Ết”; thêm một người vợ trẻ mất chồng do “Ết”; thêm một đứa trẻ ba tuổi mất cha do “Ết”.

Thị trấn trung du quê em thì nhỏ bé. Mươi năm về trước, kỳ thị và phân biệt đối xử với những người có HIV kinh khủng lắm. Em đi đến đâu cũng nghe tiếng xì xèo, to nhỏ ở phía sau lưng. Không có ánh mắt cảm thông. Không một lời sẻ chia, thương xót. Những người ác ý thì dè bỉu, khinh bỉ mẹ con em ra mặt, bảo nhau tránh xa mẹ con, bà cháu nhà “Ết”. Em quyết định bỏ quê và nghĩ chỉ có ra Hà Nội, nơi đông đúc người tứ xứ, không ai biết đến ai thì mẹ con em mới được yên thân.

Ra Hà Nội, em tránh được sự kỳ thị. Em đã được yên ổn sống với nghề may gia công hàng chợ theo mùa. Thu nhập không cao nhưng đều đặn và đủ để em trang trải cuộc sống tối thiểu cho hai mẹ con ở phố. Con trai em đã lên lớp sáu. Em đã thuê được chỗ ở rộng hơn và đã đưa cả mẹ chồng ra sống cùng. Cũng may, em được một người bạn làm ở trung tâm phòng chống đại dịch “Ết”của thành phố, giúp làm thủ tục đăng ký sử dụng thuốc ức chế phát triển virus miễn phí. Em đã liên tục được sử dụng loại thuốc đó và thuốc tăng cường miễn dịch cách từ nhiều năm nay.

“Cũng do duyên phận trời đã định nên em mới có cuộc sống như bây giờ chị ạ”. – Em bảo thế. Cũng do người bạn quý mến ấy giới thiệu, em gia nhập một tổ chức sức khỏe gia đình quốc tế do chính phủ Mỹ tài trợ. Em trở thành tình nguyện viên của tổ chức đó. Em làm tư vấn viên, giúp đỡ thường xuyên một nhóm người nhiễm HIV/AIDS trên địa bàn thành phố. Mỗi tuần em đến khoa truyền nhiễm của bệnh viện trung tâm tham gia tư vấn cho những người có H+ cách sử dụng thuốc ARV và theo dõi tác dụng phụ của thuốc ức chế siêu vi “Hív”. Em đã làm cầu nối để mười cháu nhỏ độ tuổi từ mẫu giáo đến tiểu học có cha mẹ bị chết vì HIV/AIDS nhận giúp đỡ vật chất thường xuyên của một tổ chức từ thiện chuyên giúp đỡ trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt, do một người Việt Nam định cư ở Đức sáng lập. Nguồn tài chính chủ yếu được những công dân Đức hảo tâm tài trợ. Em cũng là một tình nguyện viên tích cực của nhóm thiện nguyện ấy. Em thường xuyên đưa con trai em và mười trẻ thiệt thòi được người Đức phụ nuôi đến tham dự các hoạt động cộng đồng do nhóm tổ chức vào các dịp lễ Tết, Ngày Thiếu nhi, Rằm Trung thu…

Nhiều phóng viên báo chí tìm em phỏng vấn. Nhiều nhà báo muốn viết bài về em nhưng em từ chối vì nhiều lý do.
“Em không muốn ai biết về thân phận của mình vì thực trạng kỳ thị và phân biệt đối xử với những người nhiễm HIV như em hiện nay ở nước mình vẫn còn nặng nề lắm chị ạ. Khi nào con em đủ lớn, đủ khôn và chín chắn thì có thể em sẽ tự “khoe ra” chuyện nhà mình. May con trai của em không bị lây nhiễm HIV chị ạ”.
Giọng em buồn tênh! Em gượng nở nụ cười nhưng trông càng buồn hơn. Còn tôi chỉ biết thở dài.
“Đi làm tình nguyện viên như thế có lương không?”
“Không chị ạ. Chỉ được một chút gọi là phụ cấp đi lại. Em coi như làm từ thiện thôi. Đi làm việc thiện nguyện em không thấy cô đơn, cô độc nữa. Gặp những người cùng cảnh ngộ, gặp bạn đồng đẳng em được chia sẻ, trao đổi tâm tư. Nhiều gia đình có trẻ em bị nhiễm HIV thương tâm lắm. Có cháu bố mẹ chết hết vì “Ết”, trẻ mồ côi nhiễm HIV phải ở với ông bà. Có cháu thì bố chết, mẹ đi biệt tích bỏ con lại cho nhà chồng nuôi”…
“Buồn quá nhỉ!” – Tôi đệm một câu hết sức vô duyên.
“Em cảm thấy quý chị và tin chị nên em chia sẻ với chị. Còn khi về chỗ em sinh sống tạm thì em kín tiếng lắm. Em từ đâu đến cũng không ai biết. Ngoài phần lớn thời gian ngồi ôm cái máy khâu, em đi đâu, làm gì cũng không ai biết. Kể cả con trai em cũng không biết mẹ hoạt động gì ngoài xã hội. Con trai em còn nhỏ quá nó chưa thể hiểu gì mà nói bây giờ. Công việc của em ở bệnh viện là phụ giúp các bác sỹ hoàn thiện hồ sơ sổ sách, ghi chép theo dõi cấp phát thuốc ARV và tư vấn cách dùng thuốc cho những người nhiễm mới. Từ ngày bị nhiễm “Hív” em đã đọc khá nhiều tài liệu về “Hív” và “Ết”. Em thành chuyên gia tư vấn cho nhóm có H+ cách phòng tránh lây nhiễm HIV/AIDS cho người xung quanh, cách nhận biết các dấu hiệu ban đầu của bệnh nhiễm trùng cơ hội chị ạ”. Em lại cười nhưng tôi thấy mắt em mọng đầy những nước.
“Em đã thành chuyên gia về HIV/AIDS thực thụ rồi. Em nói đâu ra đấy như thể em được đào tạo bài bản vậy”. – Tôi xác nhận. Muốn tìm lời động viên em nhưng cứ như ai đang chặn họng tôi lại.

Đó là trích đoạn thoại trong buổi cuối cùng của đợt tôi điều trị cho cô bệnh nhân đặc biệt của mình. Là người hoạt ngôn, nhưng hôm nay khi nghe câu của chuyện em tôi rất khó mở miệng. Cũng ở buổi chữa bệnh cuối cùng, em nói tên và cho tôi số điện thoại dù buổi đầu tiên tôi đề nghị em cho ghi số điện thoại lại để liên lạc nếu có đột xuất gì sẽ đổi lịch hẹn nhưng em không cho. Em bảo em sẽ chủ động liên lạc với tôi trước khi đến. Em cho tôi cả địa chỉ chỗ em ở. Trước khi ra về em bảo:“Nếu tình cờ đi ngang khu vực đó thì chị qua chơi cho biết mẹ con bà cháu nhà em ăn ở thế nào”. Thế có nghĩa là em đã tin tôi và coi tôi là chỗ thân tình.

Tôi tạm biệt em như tạm biệt một người nhà và không quên dặn: “Nếu cột sống đau lại hoặc có bất cứ vấn đề gì về sức khỏe, cần tư vấn thì em nhớ là có một địa chỉ là nơi này nhé”.
Trong thâm tâm, khi em bước ra khỏi phòng khám bệnh tôi đã mong muốn rất nhiều. Cầu trời cho em đủ nghị lực và niềm vui sống! Cầu mong cho cái con “Hív” cứ thế ngủ quên mãi mãi trong dòng máu đầy bản lĩnh của em! Cầu mong em tiếp tục sống khỏe, để tiếp tục cống hiến cho cộng đồng và nuôi dạy con trai em nên người! Cầu mong cho nền kinh tế nước nhà mỗi ngày một khá lên để Việt Nam có thể tự lo được tiền mua thuốc đặc trị, ức chế con “Hív” từ quốc tế. Cầu mong cho tất cả những người có HIV vẫn sẽ được cấp phát thuốc ARV miễn phí như từ trước tới giờ.

Bác sĩ Đào Thị Mùi
Phòng khám bệnh An Dương

( Bác sĩ Mùi cũng tham gia làm Tình nguyện viên cho H4T )

 

 

Speak Your Mind

*